Guangdong và Fujian chính thức gia nhập câu lạc bộ các tỉnh phát triển trong năm nay. Nhìn từ bên ngoài, đây là một bước tiến đáng kể, nhưng sự phức tạp của phát triển nằm ở chỗ trong mỗi tỉnh tồn tại những bất cân đối nội bộ đáng kể, thường không dễ nhận thấy đối với các quan sát bên ngoài. Việc sự khác biệt giữa thành phố và nông thôn vẫn còn nghiêm trọng trở nên rõ ràng khi so sánh các chỉ số của các khu vực giàu nhất và nghèo nhất.
Cách Guangdong dẫn đầu các tỉnh Trung Quốc
Tại Guangdong, Năm thành phố công nghiệp hàng đầu tạo thành trục kinh tế của tỉnh: Thâm Quyến, Quảng Châu, Foshan, Dongguan và Zhuhai. Cùng nhau, họ tạo thành động lực phát triển kinh tế, trong khi Fujian tập trung hơn: nền kinh tế của nó chủ yếu dựa vào ba thành phố — Sầm Sơn, Phúc Châu và Quảng Châu.
Guangdong chia thành bốn khu vực rõ rệt khác nhau, mỗi khu vực có đặc điểm kinh tế riêng. Khu vực Vàng (nơi có Quảng Châu và Thâm Quyến) là trung tâm kinh tế, giàu hơn nhiều so với các khu vực khác. Các khu phía Tây và phía Bắc giáp với các tỉnh Quảng Tây và Giang Tây, nền kinh tế của họ vẫn ở mức trung bình. Ở phía Đông, khu vực Chao Shan, tình hình có vẻ nghịch lý: đây là nơi sinh ra nhiều tỷ phú, nhưng phần lớn dân cư sống với thu nhập khiêm tốn, còn các tỷ phú đã chuyển đến Hồng Kông, Quảng Châu hoặc Thâm Quyến.
Những khác biệt nội bộ và thực tế về dân số
Điểm khác biệt chính giữa hai tỉnh là về dân số. Guangdong với 1,27 tỷ dân gần như gấp đôi Fujian, nơi có hơn 40 triệu người. Sự chênh lệch lớn về số dân này ảnh hưởng trực tiếp đến tổng GDP. Mặc dù GDP của Fujian không nhỏ trên quy mô toàn cầu, nhưng vẫn còn kém xa so với GDP của Guangdong, vốn đã vượt qua các chỉ số của Nga và Hàn Quốc. Các nhà phân tích dự đoán rằng trong vòng mười năm tới, Guangdong có khả năng vượt qua Nhật Bản và Đức về tổng quy mô kinh tế.
Cơ hội mới nhờ toàn cầu hóa
Hai năm trước, người dân Guangdong và Fujian thậm chí còn không thể tưởng tượng rằng các thành phố quê hương của họ sẽ phát triển nhanh như vậy. Sự chuyển đổi này không chỉ khả thi nhờ vào ngành công nghiệp địa phương, mà còn nhờ dòng chảy toàn cầu của hàng hóa. Ngũ cốc rẻ, rau quả từ khắp các vùng của Trung Quốc và trái cây từ Đông Nam Á, Chile được xuất khẩu đến khu vực, mang lại cho cư dân khả năng tiếp cận các sản phẩm chất lượng với giá thấp. Điều này đã nâng cao đáng kể khả năng mua sắm của họ.
Với sự phổ biến của Internet, người Trung Quốc đã nhận ra rằng: người Mỹ bình thường hay người châu Âu không sống trong sự xa xỉ không thể chạm tới. Sự trao đổi thông tin này đã thay đổi tâm lý và động lực của hàng triệu người để làm việc vì sự phát triển hơn nữa.
Tầm nhìn tương lai: hai mươi năm và xa hơn
Nếu người Trung Quốc nỗ lực liên tục trong hai mươi năm tới, họ không chỉ có thể bắt kịp Nhật Bản, Hàn Quốc, Vương quốc Anh, Pháp và Đức, mà còn có thể vượt qua họ. Ở giai đoạn này, mục tiêu không còn là tổng GDP — chỉ số này đã vượt xa tất cả các quốc gia phát triển — mà là thu nhập bình quân đầu người. Bởi vì dân số Trung Quốc lớn hơn nhiều so với bất kỳ quốc gia nào trong số đó. Trên thế giới, có một nhóm các quốc gia thực sự tương tự như Guangdong và Fujian ở giai đoạn phát triển hiện tại — Ba Lan và Hy Lạp. Guangdong đã vượt qua các chỉ số của họ, nhưng vẫn chưa đạt đến các khu vực giàu có truyền thống của châu Âu và Mỹ. Phía trước là một quá trình chuyển đổi sâu sắc, đòi hỏi không chỉ tăng trưởng kinh tế mà còn các thay đổi cấu trúc trong lĩnh vực xã hội và sản xuất.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Quảng Đông và Phúc Kiến: hai tỉnh đạt trình độ của các quốc gia phát triển
Guangdong và Fujian chính thức gia nhập câu lạc bộ các tỉnh phát triển trong năm nay. Nhìn từ bên ngoài, đây là một bước tiến đáng kể, nhưng sự phức tạp của phát triển nằm ở chỗ trong mỗi tỉnh tồn tại những bất cân đối nội bộ đáng kể, thường không dễ nhận thấy đối với các quan sát bên ngoài. Việc sự khác biệt giữa thành phố và nông thôn vẫn còn nghiêm trọng trở nên rõ ràng khi so sánh các chỉ số của các khu vực giàu nhất và nghèo nhất.
Cách Guangdong dẫn đầu các tỉnh Trung Quốc
Tại Guangdong, Năm thành phố công nghiệp hàng đầu tạo thành trục kinh tế của tỉnh: Thâm Quyến, Quảng Châu, Foshan, Dongguan và Zhuhai. Cùng nhau, họ tạo thành động lực phát triển kinh tế, trong khi Fujian tập trung hơn: nền kinh tế của nó chủ yếu dựa vào ba thành phố — Sầm Sơn, Phúc Châu và Quảng Châu.
Guangdong chia thành bốn khu vực rõ rệt khác nhau, mỗi khu vực có đặc điểm kinh tế riêng. Khu vực Vàng (nơi có Quảng Châu và Thâm Quyến) là trung tâm kinh tế, giàu hơn nhiều so với các khu vực khác. Các khu phía Tây và phía Bắc giáp với các tỉnh Quảng Tây và Giang Tây, nền kinh tế của họ vẫn ở mức trung bình. Ở phía Đông, khu vực Chao Shan, tình hình có vẻ nghịch lý: đây là nơi sinh ra nhiều tỷ phú, nhưng phần lớn dân cư sống với thu nhập khiêm tốn, còn các tỷ phú đã chuyển đến Hồng Kông, Quảng Châu hoặc Thâm Quyến.
Những khác biệt nội bộ và thực tế về dân số
Điểm khác biệt chính giữa hai tỉnh là về dân số. Guangdong với 1,27 tỷ dân gần như gấp đôi Fujian, nơi có hơn 40 triệu người. Sự chênh lệch lớn về số dân này ảnh hưởng trực tiếp đến tổng GDP. Mặc dù GDP của Fujian không nhỏ trên quy mô toàn cầu, nhưng vẫn còn kém xa so với GDP của Guangdong, vốn đã vượt qua các chỉ số của Nga và Hàn Quốc. Các nhà phân tích dự đoán rằng trong vòng mười năm tới, Guangdong có khả năng vượt qua Nhật Bản và Đức về tổng quy mô kinh tế.
Cơ hội mới nhờ toàn cầu hóa
Hai năm trước, người dân Guangdong và Fujian thậm chí còn không thể tưởng tượng rằng các thành phố quê hương của họ sẽ phát triển nhanh như vậy. Sự chuyển đổi này không chỉ khả thi nhờ vào ngành công nghiệp địa phương, mà còn nhờ dòng chảy toàn cầu của hàng hóa. Ngũ cốc rẻ, rau quả từ khắp các vùng của Trung Quốc và trái cây từ Đông Nam Á, Chile được xuất khẩu đến khu vực, mang lại cho cư dân khả năng tiếp cận các sản phẩm chất lượng với giá thấp. Điều này đã nâng cao đáng kể khả năng mua sắm của họ.
Với sự phổ biến của Internet, người Trung Quốc đã nhận ra rằng: người Mỹ bình thường hay người châu Âu không sống trong sự xa xỉ không thể chạm tới. Sự trao đổi thông tin này đã thay đổi tâm lý và động lực của hàng triệu người để làm việc vì sự phát triển hơn nữa.
Tầm nhìn tương lai: hai mươi năm và xa hơn
Nếu người Trung Quốc nỗ lực liên tục trong hai mươi năm tới, họ không chỉ có thể bắt kịp Nhật Bản, Hàn Quốc, Vương quốc Anh, Pháp và Đức, mà còn có thể vượt qua họ. Ở giai đoạn này, mục tiêu không còn là tổng GDP — chỉ số này đã vượt xa tất cả các quốc gia phát triển — mà là thu nhập bình quân đầu người. Bởi vì dân số Trung Quốc lớn hơn nhiều so với bất kỳ quốc gia nào trong số đó. Trên thế giới, có một nhóm các quốc gia thực sự tương tự như Guangdong và Fujian ở giai đoạn phát triển hiện tại — Ba Lan và Hy Lạp. Guangdong đã vượt qua các chỉ số của họ, nhưng vẫn chưa đạt đến các khu vực giàu có truyền thống của châu Âu và Mỹ. Phía trước là một quá trình chuyển đổi sâu sắc, đòi hỏi không chỉ tăng trưởng kinh tế mà còn các thay đổi cấu trúc trong lĩnh vực xã hội và sản xuất.