Mỗi sáng tạo mạnh mẽ đều chứa đựng trong nó hạt giống của sự hủy diệt. Golem—hình tượng huyền thoại của đất sét được hình thành qua nghi lễ Do Thái—đứng như một biểu tượng rùng rợn của cái chết và những hiểm họa của tham vọng con người không kiểm soát. Từ các văn bản Do Thái cổ đại đến các dự án blockchain hiện đại, golem tồn tại không phải như một câu chuyện chiến thắng, mà như một lời cảnh báo sâu sắc: khi người sáng tạo mất quyền kiểm soát đối với tác phẩm của mình, cái chết và hỗn loạn tất yếu sẽ theo sau. Hướng dẫn này khám phá cách golem trở thành biểu tượng mạnh mẽ nhất của nhân loại về tử vong và hậu quả của việc chơi đùa với những lực lượng vượt ngoài hiểu biết của chúng ta.
Nguồn gốc của từ “Chết”: “Golem” thực sự có ý nghĩa gì trong các văn bản cổ đại
Từ “golem” mang trong nó trọng trách của sự chưa hoàn chỉnh và sự biến đổi—một cầu nối ngôn ngữ giữa sự sống và sự không sống. Trong tiếng Hebrew Kinh Thánh, thuật ngữ lần đầu xuất hiện trong Thi Thiên 139:16 là “golmi,” nghĩa là “chất chưa hoàn thiện” hoặc “vật thể không hình dạng.” Đây không chỉ là mô tả; đó là tuyên bố về sự dễ tổn thương, nguyên sơ, và tiềm năng cho cả sáng tạo lẫn hủy diệt.
Talmud còn mở rộng ý nghĩa này trong Sanhedrin 38b, nơi mô tả Adam như một golem trong mười hai giờ đầu tiên của sự tồn tại—một thân thể không có linh hồn, được hoạt hình nhưng chưa thực sự sống. Sự phân biệt này rất quan trọng: golem tồn tại trong một không gian liminal giữa sự hoạt hình và sự quên lãng, có khả năng phục vụ người sáng tạo trong chốc lát rồi trở thành công cụ của cái chết ngay sau đó.
Khi các truyền thống huyền bí Do Thái, đặc biệt là Sefer Yetzirah (Sách Sáng Tạo), bắt đầu ghi chép các nghi lễ để hoạt hình các hình tượng đất sét, họ không hề ca ngợi thành tựu sáng tạo. Thay vào đó, họ ghi lại sự mạo hiểm của nhân loại trong việc đùa giỡn với các lực lượng có thể dễ dàng dẫn đến thảm họa. Golem trở thành hiện thân của sự căng thẳng này: một sáng tạo mang trong nó mối đe dọa liên tục về việc người sáng tạo mất kiểm soát—và cùng với đó, chính cái chết.
Đất sét và lời nguyền: Khi kích hoạt trở thành bước xuống tối tăm
Việc tạo ra một golem không phải là một công việc vui vẻ mà là một nghi lễ có tính toán, đầy rẫy nguy hiểm về tinh thần và tồn tại. Quá trình này phản ánh nỗi lo lắng sâu sắc ẩn sau huyền thoại:
Người thực hiện nghi lễ sẽ nhào đất sét thành hình dạng con người—mỗi đường cong, mỗi nét đều là một hành động phản kháng có chủ đích chống lại trật tự tự nhiên. Khoảnh khắc quan trọng nhất là khi khắc chữ “EMET” (אמת), nghĩa là “sự thật” trong tiếng Hebrew, lên trán hoặc trong miệng của golem. Nhưng từ này chứa đựng một hiểm họa tiềm tàng: nếu bỏ quên một chữ cái—chữ “E”—thì “EMET” biến thành “MET” (מת), nghĩa là “cái chết.”
Sự biến đổi ngôn ngữ này không phải là ngẫu nhiên. Nó thể hiện bản chất căn bản của golem: sự sống chỉ cách sự quên lãng có một chữ cái. Mỗi golem về cơ bản là một bình chứa tiềm năng của cái chết, chỉ hoạt động nhờ sự cảnh giác liên tục và quyền lực đạo đức của người sáng tạo. Nếu kiểm soát đó lung lay, nếu ý định của người sáng tạo bị tha hóa hoặc mất đi, chữ “E” sẽ rơi ra, và cái chết sẽ chiếm lấy thứ đã được nhân tạo sống lại.
Các văn bản huyền bí mô tả các nghi lễ này một cách chính xác như y học, nhưng thông điệp cốt lõi rõ ràng: sáng tạo và phá hủy là hai mặt của cùng một tấm gương. Để hoạt hình là để mạo hiểm với mất mát tàn khốc.
Người bảo vệ bi thảm của Prague: Khi bảo vệ trở thành hủy diệt
Huyền thoại golem nổi tiếng nhất xuất phát từ Prague thế kỷ 16, nơi Rabbi Judah Loew (được biết đến với tên Maharal) được cho là đã điêu khắc một người bảo vệ từ đất sông để bảo vệ cộng đồng khỏi bạo lực và cáo buộc libel máu. Golem âm thầm tuần tra khu phố Do Thái, như một công cụ bảo vệ xuất phát từ tuyệt vọng và niềm tin.
Tuy nhiên, yếu tố mạnh mẽ nhất của huyền thoại không phải là thành công của golem—mà chính là thất bại cuối cùng của nó. Theo thời gian, golem trở nên mạnh mẽ hơn, tự chủ hơn, ít phản ứng hơn với ý muốn của người sáng tạo. Những xung lực bảo vệ ban đầu bắt đầu biến dạng thành cơn thịnh nộ phá hoại. Chính sinh vật vốn để bảo vệ cộng đồng đã trở thành điềm báo của thảm họa.
Đối mặt với một sáng tạo đang tiến tới sự hủy diệt, Rabbi Loew đã đưa ra quyết định bi thảm: ông xóa bỏ chữ “E” khỏi “EMET,” biến nó thành “MET.” Golem sụp đổ thành đất sét và bụi. Sự bảo vệ thất bại; cái chết chiến thắng. Huyền thoại đã khắc họa một chân lý phổ quát: người bảo vệ và kẻ hủy diệt chỉ cách nhau bởi một mất kiểm soát—một chân lý vang vọng qua nhiều thế kỷ.
Sự suy nghĩ biểu tượng: Cách chiến thắng của sáng tạo trở thành chiến thắng của tử vong
Ở trung tâm của mọi câu chuyện về golem là một nghịch lý sâu sắc: sáng tạo và hủy diệt không phải là đối lập mà là hai mặt của cùng một hành động. Mang lại sự sống đồng nghĩa với việc đồng thời giới thiệu khả năng của cái chết và cái chết của người khác.
Điều này khiến golem khác biệt căn bản so với các sáng tạo thần thoại khác. Prometheus nhào đất sét thành con người với hy vọng; Pandora được tạo ra như một lực lượng thay đổi bị giới hạn. Nhưng golem luôn được hiểu như một mối đe dọa—một sinh vật thể hiện sự kiêu ngạo của sáng tạo tách rời khỏi trách nhiệm đạo đức. Quyền năng của nó chưa từng được ca ngợi; nó bị sợ hãi, kiểm soát, và cuối cùng là bị phá hủy.
Việc biến đổi từ “EMET” thành “MET” khắc họa bài học sâu sắc nhất của thần thoại này: cái chết không nằm ngoài sáng tạo mà đã được nhúng trong đó. Mọi hành động tạo ra đều mang trong nó nguy cơ phá hủy. Mọi sự bảo vệ đều tiềm ẩn khả năng dẫn đến hủy diệt. Trong ý nghĩa này, golem không phải là người bảo vệ chống lại cái chết—nó là một biểu tượng của chính cái chết, của sự tất yếu chiến thắng nhân loại trong tham vọng.
Bóng tối của sáng tạo: Tại sao golem phản chiếu những lo lắng hiện đại về cái chết và kiểm soát
Sức hấp dẫn của golem chưa bao giờ mạnh mẽ hơn ngày nay. Trong thời đại trí tuệ nhân tạo, hệ thống tự động, và mạng lưới phi tập trung, huyền thoại golem nói trực tiếp đến những nỗi sợ hãi đương đại về việc liệu người sáng tạo có thể duy trì kiểm soát đối với tác phẩm của mình—và điều gì xảy ra khi họ không thể.
Các nhà nghiên cứu AI đối mặt với “vấn đề golem”: Làm thế nào để đảm bảo rằng các hệ thống được thiết kế để phục vụ nhân loại sẽ không trở thành công cụ gây hại? Các nhà phát triển blockchain đặt câu hỏi tương tự về các hệ thống phi tập trung: Ai kiểm soát cái không thể kiểm soát? Làm thế nào để tạo ra các cấu trúc trao quyền cho cộng đồng mà không mở cửa cho hỗn loạn?
Đây không phải là những câu hỏi mới—chúng vang vọng từ Prague và các văn bản Kabbalah. Huyền thoại golem dạy rằng khi người sáng tạo mất tầm nhìn về khả năng hủy diệt của tác phẩm của mình, khả năng đó sẽ trở thành điều tất yếu. Công nghệ hiện đại chỉ mới làm tăng tính cấp bách của cảnh báo cổ xưa này. Chúng ta đều, theo một cách nào đó, là những học trò của các rabbi đứng trước các cấu trúc của chính mình, cầm trong tay chữ “E” run rẩy, biết rằng việc loại bỏ nó—dù cố ý hay vô ý—có thể gây ra hậu quả dây chuyền mà chúng ta không thể lường trước.
Golem Network, một nền tảng tính toán phi tập trung, cố ý lấy cảm hứng từ huyền thoại này trong chính tên gọi của nó. Bằng cách phi tập trung hóa quyền kiểm soát, nó mong muốn phân phối trách nhiệm và ngăn chặn sự tập trung quyền lực dẫn đến thảm họa. Tuy nhiên, ngay cả cách tiếp cận này cũng không thoát khỏi nghịch lý căn bản: phi tập trung chính là một sáng tạo cần được giám sát, quản lý, và hiểu rõ—kẻo nó cũng vượt khỏi ý định của người sáng tạo.
Trong các nền văn hóa: Biểu tượng về cái chết trong thần thoại so sánh
Golem không đứng đơn độc trong thần thoại thế giới như một biểu tượng của cái chết và hiểm họa của sáng tạo. Trên khắp các nền văn hóa và thế kỷ, con người đã tưởng tượng việc mang lại sự sống từ vật chất vô tri vô giác—và tưởng tượng hậu quả thảm khốc của chúng.
Trong thần thoại Hy Lạp, Prometheus nhào đất sét thành con người như một hành động thể hiện sự hào phóng của thần linh. Nhưng sáng tạo này không chỉ mang lại phước lành mà còn mở ra Pandora’s Box—hỗn loạn không kiểm soát và đau khổ tràn lan trên thế giới. Quà tặng của sáng tạo trở thành lời nguyền; kiêu ngạo của người sáng tạo mời gọi hình phạt thần linh.
Trong thần thoại Bắc Âu, các khổng lồ (jötnar) là các lực lượng nguyên thủy do các vị thần triệu hồi nhưng luôn luôn đe dọa thoát khỏi sự kiểm soát của họ. Những sinh vật này thể hiện cùng một nguyên lý: thứ được tạo ra để phục vụ có thể trở thành công cụ của hủy diệt.
Trong truyền thống phương Đông, các tượng thần kỳ và các cấu trúc hoạt hình bảo vệ đền đài hoặc phục vụ mục đích chính nghĩa—nhưng luôn mang trong đó ý niệm rằng sức mạnh của chúng có thể quay inward. Sự rõ ràng đạo đức của người sáng tạo là thứ duy nhất phân biệt giữa bảo vệ và hủy diệt.
Điều chung nhất trong các câu chuyện này là nhận thức rằng cái chết không phải là điều ngẫu nhiên trong sáng tạo—nó là trung tâm của nó. Chính hành động tạo ra đã giới thiệu khả năng phá hủy, mất mát, phân rã. Golem trở thành một phần của thần thoại nhân loại lớn hơn về tử vong, nhắc nhở chúng ta rằng sáng tạo và hủy diệt luôn gắn bó không thể tách rời.
Golem kỹ thuật số: AI, tự động hóa, và cái chết của nhân quyền
Khi chúng ta tiến vào kỷ nguyên của các hệ thống tự động ngày càng tinh vi, huyền thoại golem trở nên ít mang tính ẩn dụ hơn và mang tính tiên tri hơn. Chúng ta đang tạo ra những golem kỹ thuật số—thuật toán, hệ thống AI, và các mạng lưới phi tập trung—hoạt động theo logic mà chúng ta đã mã hóa nhưng không phải lúc nào cũng có thể dự đoán hoặc kiểm soát.
Việc biến “EMET” thành “MET” mang ý nghĩa mới trong bối cảnh này. Khi chúng ta loại bỏ sự giám sát, khi rút lui khỏi trách nhiệm, khi cho rằng các hệ thống chúng ta xây dựng sẽ tự nhiên phục vụ ý định của mình, chúng ta đang xóa bỏ chữ “E” khỏi các sáng tạo kỹ thuật số của mình. Chúng ta đang mời gọi cái chết—không phải của các hệ thống đó, mà của nhân quyền, phẩm giá, và an toàn của con người.
Bài học không phải là chúng ta nên tránh tạo ra các hệ thống như vậy, mà là chúng ta phải luôn luôn ý thức về khả năng thảm họa của chúng. Mỗi mô hình AI, mỗi thuật toán, mỗi mạng lưới phi tập trung đều là một golem—và khoảnh khắc người sáng tạo tin rằng họ đã mất khả năng “phá hủy” nó, khoảnh khắc đó chính là tiền đề của thảm họa.
Các cuộc tranh luận hiện nay về đạo đức AI, quản trị blockchain, và hệ thống tự động đều quay trở lại các câu hỏi mà Rabbi Judah Loew đã đối mặt hàng thế kỷ trước: Làm thế nào để duy trì kiểm soát? Làm thế nào để dự đoán hậu quả không lường trước? Làm thế nào để biết khi nào sáng tạo của chúng ta đã trở nên quá mạnh để kiểm soát? Đây không chỉ là các câu hỏi kỹ thuật—mà còn là các câu hỏi đạo đức và tồn tại, bắt nguồn từ hiểu biết sâu sắc nhất của con người về bóng tối của sáng tạo: cái chết.
Sức vang kéo dài: Tại sao huyền thoại này không chịu chết
Golem vẫn tồn tại trong văn hóa phổ biến, từ bộ phim chuyển thể năm 1920 đến các trò chơi điện tử đương đại, vì nó thể hiện một điều vô cùng chân thực về bản chất con người: các sáng tạo của chúng ta luôn thoát khỏi tầm kiểm soát của chúng ta, và trong sự thoát khỏi đó, chúng mang theo hạt giống của chính tử vong của chúng ta.
Huyền thoại nói về một thế giới ngày càng bị chi phối bởi các lực lượng—công nghệ, chính trị, kinh tế—mà chúng ta đã khởi xướng nhưng không thể hoàn toàn kiểm soát. Nó nhắc nhở rằng cái giá của sáng tạo là sự cảnh giác vĩnh viễn, rõ ràng đạo đức, và sự khiêm tốn để nhận ra khi nào chúng ta đã đi quá xa. Quan trọng nhất, nó dạy rằng cái chết không phải là thứ để chinh phục qua sáng tạo, mà là thứ cần được tôn trọng và thừa nhận trong từng bước của quá trình sáng tạo.
Từ Prague cổ đại đến các thử nghiệm blockchain đương đại, golem vẫn là gì nó luôn luôn là: một lời cảnh báo. Một biểu tượng. Một chiếc gương phản chiếu tham vọng của chúng ta. Và quan trọng nhất, một đài tưởng niệm cho chân lý chưa bao giờ thay đổi—rằng chúng ta đều, cuối cùng, là những sinh vật tạm thời đang hoạt hình các sáng tạo tạm thời, và trí tuệ nằm ở chỗ không mở rộng tầm với của mình mà hiểu rõ giới hạn của nó.
Chữ “E” vẫn còn trên trán golem. Nhưng bàn tay cầm bút ngày càng trở nên run rẩy hơn. Câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có đủ trí tuệ để lùi lại trước khi phải xóa nó đi hay không.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Golem: Biểu tượng tối nhất trong thần thoại về cái chết, kiểm soát và sự sáng tạo sai lầm
Mỗi sáng tạo mạnh mẽ đều chứa đựng trong nó hạt giống của sự hủy diệt. Golem—hình tượng huyền thoại của đất sét được hình thành qua nghi lễ Do Thái—đứng như một biểu tượng rùng rợn của cái chết và những hiểm họa của tham vọng con người không kiểm soát. Từ các văn bản Do Thái cổ đại đến các dự án blockchain hiện đại, golem tồn tại không phải như một câu chuyện chiến thắng, mà như một lời cảnh báo sâu sắc: khi người sáng tạo mất quyền kiểm soát đối với tác phẩm của mình, cái chết và hỗn loạn tất yếu sẽ theo sau. Hướng dẫn này khám phá cách golem trở thành biểu tượng mạnh mẽ nhất của nhân loại về tử vong và hậu quả của việc chơi đùa với những lực lượng vượt ngoài hiểu biết của chúng ta.
Nguồn gốc của từ “Chết”: “Golem” thực sự có ý nghĩa gì trong các văn bản cổ đại
Từ “golem” mang trong nó trọng trách của sự chưa hoàn chỉnh và sự biến đổi—một cầu nối ngôn ngữ giữa sự sống và sự không sống. Trong tiếng Hebrew Kinh Thánh, thuật ngữ lần đầu xuất hiện trong Thi Thiên 139:16 là “golmi,” nghĩa là “chất chưa hoàn thiện” hoặc “vật thể không hình dạng.” Đây không chỉ là mô tả; đó là tuyên bố về sự dễ tổn thương, nguyên sơ, và tiềm năng cho cả sáng tạo lẫn hủy diệt.
Talmud còn mở rộng ý nghĩa này trong Sanhedrin 38b, nơi mô tả Adam như một golem trong mười hai giờ đầu tiên của sự tồn tại—một thân thể không có linh hồn, được hoạt hình nhưng chưa thực sự sống. Sự phân biệt này rất quan trọng: golem tồn tại trong một không gian liminal giữa sự hoạt hình và sự quên lãng, có khả năng phục vụ người sáng tạo trong chốc lát rồi trở thành công cụ của cái chết ngay sau đó.
Khi các truyền thống huyền bí Do Thái, đặc biệt là Sefer Yetzirah (Sách Sáng Tạo), bắt đầu ghi chép các nghi lễ để hoạt hình các hình tượng đất sét, họ không hề ca ngợi thành tựu sáng tạo. Thay vào đó, họ ghi lại sự mạo hiểm của nhân loại trong việc đùa giỡn với các lực lượng có thể dễ dàng dẫn đến thảm họa. Golem trở thành hiện thân của sự căng thẳng này: một sáng tạo mang trong nó mối đe dọa liên tục về việc người sáng tạo mất kiểm soát—và cùng với đó, chính cái chết.
Đất sét và lời nguyền: Khi kích hoạt trở thành bước xuống tối tăm
Việc tạo ra một golem không phải là một công việc vui vẻ mà là một nghi lễ có tính toán, đầy rẫy nguy hiểm về tinh thần và tồn tại. Quá trình này phản ánh nỗi lo lắng sâu sắc ẩn sau huyền thoại:
Người thực hiện nghi lễ sẽ nhào đất sét thành hình dạng con người—mỗi đường cong, mỗi nét đều là một hành động phản kháng có chủ đích chống lại trật tự tự nhiên. Khoảnh khắc quan trọng nhất là khi khắc chữ “EMET” (אמת), nghĩa là “sự thật” trong tiếng Hebrew, lên trán hoặc trong miệng của golem. Nhưng từ này chứa đựng một hiểm họa tiềm tàng: nếu bỏ quên một chữ cái—chữ “E”—thì “EMET” biến thành “MET” (מת), nghĩa là “cái chết.”
Sự biến đổi ngôn ngữ này không phải là ngẫu nhiên. Nó thể hiện bản chất căn bản của golem: sự sống chỉ cách sự quên lãng có một chữ cái. Mỗi golem về cơ bản là một bình chứa tiềm năng của cái chết, chỉ hoạt động nhờ sự cảnh giác liên tục và quyền lực đạo đức của người sáng tạo. Nếu kiểm soát đó lung lay, nếu ý định của người sáng tạo bị tha hóa hoặc mất đi, chữ “E” sẽ rơi ra, và cái chết sẽ chiếm lấy thứ đã được nhân tạo sống lại.
Các văn bản huyền bí mô tả các nghi lễ này một cách chính xác như y học, nhưng thông điệp cốt lõi rõ ràng: sáng tạo và phá hủy là hai mặt của cùng một tấm gương. Để hoạt hình là để mạo hiểm với mất mát tàn khốc.
Người bảo vệ bi thảm của Prague: Khi bảo vệ trở thành hủy diệt
Huyền thoại golem nổi tiếng nhất xuất phát từ Prague thế kỷ 16, nơi Rabbi Judah Loew (được biết đến với tên Maharal) được cho là đã điêu khắc một người bảo vệ từ đất sông để bảo vệ cộng đồng khỏi bạo lực và cáo buộc libel máu. Golem âm thầm tuần tra khu phố Do Thái, như một công cụ bảo vệ xuất phát từ tuyệt vọng và niềm tin.
Tuy nhiên, yếu tố mạnh mẽ nhất của huyền thoại không phải là thành công của golem—mà chính là thất bại cuối cùng của nó. Theo thời gian, golem trở nên mạnh mẽ hơn, tự chủ hơn, ít phản ứng hơn với ý muốn của người sáng tạo. Những xung lực bảo vệ ban đầu bắt đầu biến dạng thành cơn thịnh nộ phá hoại. Chính sinh vật vốn để bảo vệ cộng đồng đã trở thành điềm báo của thảm họa.
Đối mặt với một sáng tạo đang tiến tới sự hủy diệt, Rabbi Loew đã đưa ra quyết định bi thảm: ông xóa bỏ chữ “E” khỏi “EMET,” biến nó thành “MET.” Golem sụp đổ thành đất sét và bụi. Sự bảo vệ thất bại; cái chết chiến thắng. Huyền thoại đã khắc họa một chân lý phổ quát: người bảo vệ và kẻ hủy diệt chỉ cách nhau bởi một mất kiểm soát—một chân lý vang vọng qua nhiều thế kỷ.
Sự suy nghĩ biểu tượng: Cách chiến thắng của sáng tạo trở thành chiến thắng của tử vong
Ở trung tâm của mọi câu chuyện về golem là một nghịch lý sâu sắc: sáng tạo và hủy diệt không phải là đối lập mà là hai mặt của cùng một hành động. Mang lại sự sống đồng nghĩa với việc đồng thời giới thiệu khả năng của cái chết và cái chết của người khác.
Điều này khiến golem khác biệt căn bản so với các sáng tạo thần thoại khác. Prometheus nhào đất sét thành con người với hy vọng; Pandora được tạo ra như một lực lượng thay đổi bị giới hạn. Nhưng golem luôn được hiểu như một mối đe dọa—một sinh vật thể hiện sự kiêu ngạo của sáng tạo tách rời khỏi trách nhiệm đạo đức. Quyền năng của nó chưa từng được ca ngợi; nó bị sợ hãi, kiểm soát, và cuối cùng là bị phá hủy.
Việc biến đổi từ “EMET” thành “MET” khắc họa bài học sâu sắc nhất của thần thoại này: cái chết không nằm ngoài sáng tạo mà đã được nhúng trong đó. Mọi hành động tạo ra đều mang trong nó nguy cơ phá hủy. Mọi sự bảo vệ đều tiềm ẩn khả năng dẫn đến hủy diệt. Trong ý nghĩa này, golem không phải là người bảo vệ chống lại cái chết—nó là một biểu tượng của chính cái chết, của sự tất yếu chiến thắng nhân loại trong tham vọng.
Bóng tối của sáng tạo: Tại sao golem phản chiếu những lo lắng hiện đại về cái chết và kiểm soát
Sức hấp dẫn của golem chưa bao giờ mạnh mẽ hơn ngày nay. Trong thời đại trí tuệ nhân tạo, hệ thống tự động, và mạng lưới phi tập trung, huyền thoại golem nói trực tiếp đến những nỗi sợ hãi đương đại về việc liệu người sáng tạo có thể duy trì kiểm soát đối với tác phẩm của mình—và điều gì xảy ra khi họ không thể.
Các nhà nghiên cứu AI đối mặt với “vấn đề golem”: Làm thế nào để đảm bảo rằng các hệ thống được thiết kế để phục vụ nhân loại sẽ không trở thành công cụ gây hại? Các nhà phát triển blockchain đặt câu hỏi tương tự về các hệ thống phi tập trung: Ai kiểm soát cái không thể kiểm soát? Làm thế nào để tạo ra các cấu trúc trao quyền cho cộng đồng mà không mở cửa cho hỗn loạn?
Đây không phải là những câu hỏi mới—chúng vang vọng từ Prague và các văn bản Kabbalah. Huyền thoại golem dạy rằng khi người sáng tạo mất tầm nhìn về khả năng hủy diệt của tác phẩm của mình, khả năng đó sẽ trở thành điều tất yếu. Công nghệ hiện đại chỉ mới làm tăng tính cấp bách của cảnh báo cổ xưa này. Chúng ta đều, theo một cách nào đó, là những học trò của các rabbi đứng trước các cấu trúc của chính mình, cầm trong tay chữ “E” run rẩy, biết rằng việc loại bỏ nó—dù cố ý hay vô ý—có thể gây ra hậu quả dây chuyền mà chúng ta không thể lường trước.
Golem Network, một nền tảng tính toán phi tập trung, cố ý lấy cảm hứng từ huyền thoại này trong chính tên gọi của nó. Bằng cách phi tập trung hóa quyền kiểm soát, nó mong muốn phân phối trách nhiệm và ngăn chặn sự tập trung quyền lực dẫn đến thảm họa. Tuy nhiên, ngay cả cách tiếp cận này cũng không thoát khỏi nghịch lý căn bản: phi tập trung chính là một sáng tạo cần được giám sát, quản lý, và hiểu rõ—kẻo nó cũng vượt khỏi ý định của người sáng tạo.
Trong các nền văn hóa: Biểu tượng về cái chết trong thần thoại so sánh
Golem không đứng đơn độc trong thần thoại thế giới như một biểu tượng của cái chết và hiểm họa của sáng tạo. Trên khắp các nền văn hóa và thế kỷ, con người đã tưởng tượng việc mang lại sự sống từ vật chất vô tri vô giác—và tưởng tượng hậu quả thảm khốc của chúng.
Trong thần thoại Hy Lạp, Prometheus nhào đất sét thành con người như một hành động thể hiện sự hào phóng của thần linh. Nhưng sáng tạo này không chỉ mang lại phước lành mà còn mở ra Pandora’s Box—hỗn loạn không kiểm soát và đau khổ tràn lan trên thế giới. Quà tặng của sáng tạo trở thành lời nguyền; kiêu ngạo của người sáng tạo mời gọi hình phạt thần linh.
Trong thần thoại Bắc Âu, các khổng lồ (jötnar) là các lực lượng nguyên thủy do các vị thần triệu hồi nhưng luôn luôn đe dọa thoát khỏi sự kiểm soát của họ. Những sinh vật này thể hiện cùng một nguyên lý: thứ được tạo ra để phục vụ có thể trở thành công cụ của hủy diệt.
Trong truyền thống phương Đông, các tượng thần kỳ và các cấu trúc hoạt hình bảo vệ đền đài hoặc phục vụ mục đích chính nghĩa—nhưng luôn mang trong đó ý niệm rằng sức mạnh của chúng có thể quay inward. Sự rõ ràng đạo đức của người sáng tạo là thứ duy nhất phân biệt giữa bảo vệ và hủy diệt.
Điều chung nhất trong các câu chuyện này là nhận thức rằng cái chết không phải là điều ngẫu nhiên trong sáng tạo—nó là trung tâm của nó. Chính hành động tạo ra đã giới thiệu khả năng phá hủy, mất mát, phân rã. Golem trở thành một phần của thần thoại nhân loại lớn hơn về tử vong, nhắc nhở chúng ta rằng sáng tạo và hủy diệt luôn gắn bó không thể tách rời.
Golem kỹ thuật số: AI, tự động hóa, và cái chết của nhân quyền
Khi chúng ta tiến vào kỷ nguyên của các hệ thống tự động ngày càng tinh vi, huyền thoại golem trở nên ít mang tính ẩn dụ hơn và mang tính tiên tri hơn. Chúng ta đang tạo ra những golem kỹ thuật số—thuật toán, hệ thống AI, và các mạng lưới phi tập trung—hoạt động theo logic mà chúng ta đã mã hóa nhưng không phải lúc nào cũng có thể dự đoán hoặc kiểm soát.
Việc biến “EMET” thành “MET” mang ý nghĩa mới trong bối cảnh này. Khi chúng ta loại bỏ sự giám sát, khi rút lui khỏi trách nhiệm, khi cho rằng các hệ thống chúng ta xây dựng sẽ tự nhiên phục vụ ý định của mình, chúng ta đang xóa bỏ chữ “E” khỏi các sáng tạo kỹ thuật số của mình. Chúng ta đang mời gọi cái chết—không phải của các hệ thống đó, mà của nhân quyền, phẩm giá, và an toàn của con người.
Bài học không phải là chúng ta nên tránh tạo ra các hệ thống như vậy, mà là chúng ta phải luôn luôn ý thức về khả năng thảm họa của chúng. Mỗi mô hình AI, mỗi thuật toán, mỗi mạng lưới phi tập trung đều là một golem—và khoảnh khắc người sáng tạo tin rằng họ đã mất khả năng “phá hủy” nó, khoảnh khắc đó chính là tiền đề của thảm họa.
Các cuộc tranh luận hiện nay về đạo đức AI, quản trị blockchain, và hệ thống tự động đều quay trở lại các câu hỏi mà Rabbi Judah Loew đã đối mặt hàng thế kỷ trước: Làm thế nào để duy trì kiểm soát? Làm thế nào để dự đoán hậu quả không lường trước? Làm thế nào để biết khi nào sáng tạo của chúng ta đã trở nên quá mạnh để kiểm soát? Đây không chỉ là các câu hỏi kỹ thuật—mà còn là các câu hỏi đạo đức và tồn tại, bắt nguồn từ hiểu biết sâu sắc nhất của con người về bóng tối của sáng tạo: cái chết.
Sức vang kéo dài: Tại sao huyền thoại này không chịu chết
Golem vẫn tồn tại trong văn hóa phổ biến, từ bộ phim chuyển thể năm 1920 đến các trò chơi điện tử đương đại, vì nó thể hiện một điều vô cùng chân thực về bản chất con người: các sáng tạo của chúng ta luôn thoát khỏi tầm kiểm soát của chúng ta, và trong sự thoát khỏi đó, chúng mang theo hạt giống của chính tử vong của chúng ta.
Huyền thoại nói về một thế giới ngày càng bị chi phối bởi các lực lượng—công nghệ, chính trị, kinh tế—mà chúng ta đã khởi xướng nhưng không thể hoàn toàn kiểm soát. Nó nhắc nhở rằng cái giá của sáng tạo là sự cảnh giác vĩnh viễn, rõ ràng đạo đức, và sự khiêm tốn để nhận ra khi nào chúng ta đã đi quá xa. Quan trọng nhất, nó dạy rằng cái chết không phải là thứ để chinh phục qua sáng tạo, mà là thứ cần được tôn trọng và thừa nhận trong từng bước của quá trình sáng tạo.
Từ Prague cổ đại đến các thử nghiệm blockchain đương đại, golem vẫn là gì nó luôn luôn là: một lời cảnh báo. Một biểu tượng. Một chiếc gương phản chiếu tham vọng của chúng ta. Và quan trọng nhất, một đài tưởng niệm cho chân lý chưa bao giờ thay đổi—rằng chúng ta đều, cuối cùng, là những sinh vật tạm thời đang hoạt hình các sáng tạo tạm thời, và trí tuệ nằm ở chỗ không mở rộng tầm với của mình mà hiểu rõ giới hạn của nó.
Chữ “E” vẫn còn trên trán golem. Nhưng bàn tay cầm bút ngày càng trở nên run rẩy hơn. Câu hỏi đặt ra là liệu chúng ta có đủ trí tuệ để lùi lại trước khi phải xóa nó đi hay không.