Trung tâm chú ý của chính trị thế giới đang nằm trên đường dây nóng giữa Tehran và Washington. Theo các báo cáo của Haaretz và các nguồn phân tích khu vực, có một đề xuất quy mô lớn đang nằm trên bàn — một thỏa thuận tiềm năng có thể thay đổi toàn bộ cảnh quan địa chính trị Trung Đông. Vấn đề không chỉ là liệu thỏa thuận này có được ký kết hay không, mà còn là những hậu quả mà nó sẽ mang lại cho khu vực trong trường hợp thành công hay thất bại.
Thỏa thuận có điều kiện trên bàn: Washington đề xuất gì
Theo thông tin chính thức, Washington đề xuất Tehran một kế hoạch nhằm ngăn chặn các hoạt động quân sự. Bản chất của thỏa thuận đơn giản nhưng mang tính cách mạng: Iran phải tạm dừng chương trình hạt nhân tích cực của mình và rút khỏi lãnh thổ của mình lượng uranium làm giàu cao. Đổi lại, Mỹ sẵn sàng đảm bảo an ninh và ngăn chặn can thiệp quân sự.
Bước đi này sẽ giúp Iran kéo dài đáng kể “điểm đột phá” — thời điểm quốc gia có đủ vật liệu để chế tạo vũ khí hạt nhân — sang nhiều tháng, nếu không phải là nhiều năm. Đối với Tehran, điều này có nghĩa là có thêm thời gian để đàm phán mà không phải đối mặt với nguy cơ bị tấn công quân sự.
440 kg uranium và vai trò của Thổ Nhĩ Kỳ: cách Mỹ vượt qua Nga trong trung gian
Việc chuyển giao 440 kilogram uranium làm giàu 60% trở thành yếu tố trung tâm của thỏa thuận. Trước đây, Nga thường đóng vai trò bảo đảm và trung gian trong các hoạt động như vậy, nhưng các nguồn tin cho biết có một bước ngoặt bất ngờ: chính quyền Mỹ xem Thổ Nhĩ Kỳ là đối tác “trung lập” đáng tin cậy hơn cho năm 2026.
Lựa chọn này hợp lý vì nhiều lý do. Thổ Nhĩ Kỳ nằm giữa châu Âu và Trung Đông, có vị trí chiến lược trong NATO và ít phụ thuộc hơn vào ảnh hưởng của Nga so với những năm trước. Đối với Washington, điều này có nghĩa là có một người bảo đảm mà họ có thể tin tưởng để thực thi các điều khoản của thỏa thuận.
Tehran chính thức cố gắng duy trì vị thế của bên bị bất ngờ. Các quan chức cấp cao phủ nhận có thỏa thuận cuối cùng và nói rằng các cuộc đàm phán vẫn đang ở giai đoạn sơ bộ. Vấn đề còn bỏ ngỏ: liệu đây có phải là vị thế thực sự của Iran hay chỉ là một chiến thuật nhằm củng cố vị thế đàm phán của chính họ?
Thời điểm đàm phán: điểm nhấn tại Hội nghị Thổ Nhĩ Kỳ ở Istanbul
Dòng thời gian của thỏa thuận ngắn gọn và rõ ràng. Cuộc họp tiếp theo tại Hội nghị Istanbul vào thứ Sáu này có thể trở thành bước ngoặt. Nếu hai bên đạt được thỏa thuận, thế giới sẽ chứng kiến sự giảm căng thẳng lớn nhất trong thập kỷ qua. Hậu quả địa chính trị sẽ rất lớn: an ninh khu vực, dòng chảy năng lượng, vị thế của các đối tác châu Âu — tất cả sẽ được đánh giá lại.
Nếu đàm phán thất bại, hậu quả có thể ngược lại. Không có thỏa thuận sẽ duy trì trạng thái căng thẳng hiện tại và có thể dẫn đến xung đột quân sự quy mô lớn. Trong kịch bản này, chính sự hiện diện trong thời điểm căng thẳng nhất sẽ thúc đẩy hai bên hành động.
Chính vì vậy, câu hỏi “thỏa thuận hay không?” vẫn là một trong những vấn đề quan trọng nhất trong địa chính trị thế giới vào tháng 2 năm 2026. Phản hồi sẽ sớm được đưa ra.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Hiệp định hạt nhân hay không? Iran, Mỹ và thời điểm quyết định cho Trung Đông
Trung tâm chú ý của chính trị thế giới đang nằm trên đường dây nóng giữa Tehran và Washington. Theo các báo cáo của Haaretz và các nguồn phân tích khu vực, có một đề xuất quy mô lớn đang nằm trên bàn — một thỏa thuận tiềm năng có thể thay đổi toàn bộ cảnh quan địa chính trị Trung Đông. Vấn đề không chỉ là liệu thỏa thuận này có được ký kết hay không, mà còn là những hậu quả mà nó sẽ mang lại cho khu vực trong trường hợp thành công hay thất bại.
Thỏa thuận có điều kiện trên bàn: Washington đề xuất gì
Theo thông tin chính thức, Washington đề xuất Tehran một kế hoạch nhằm ngăn chặn các hoạt động quân sự. Bản chất của thỏa thuận đơn giản nhưng mang tính cách mạng: Iran phải tạm dừng chương trình hạt nhân tích cực của mình và rút khỏi lãnh thổ của mình lượng uranium làm giàu cao. Đổi lại, Mỹ sẵn sàng đảm bảo an ninh và ngăn chặn can thiệp quân sự.
Bước đi này sẽ giúp Iran kéo dài đáng kể “điểm đột phá” — thời điểm quốc gia có đủ vật liệu để chế tạo vũ khí hạt nhân — sang nhiều tháng, nếu không phải là nhiều năm. Đối với Tehran, điều này có nghĩa là có thêm thời gian để đàm phán mà không phải đối mặt với nguy cơ bị tấn công quân sự.
440 kg uranium và vai trò của Thổ Nhĩ Kỳ: cách Mỹ vượt qua Nga trong trung gian
Việc chuyển giao 440 kilogram uranium làm giàu 60% trở thành yếu tố trung tâm của thỏa thuận. Trước đây, Nga thường đóng vai trò bảo đảm và trung gian trong các hoạt động như vậy, nhưng các nguồn tin cho biết có một bước ngoặt bất ngờ: chính quyền Mỹ xem Thổ Nhĩ Kỳ là đối tác “trung lập” đáng tin cậy hơn cho năm 2026.
Lựa chọn này hợp lý vì nhiều lý do. Thổ Nhĩ Kỳ nằm giữa châu Âu và Trung Đông, có vị trí chiến lược trong NATO và ít phụ thuộc hơn vào ảnh hưởng của Nga so với những năm trước. Đối với Washington, điều này có nghĩa là có một người bảo đảm mà họ có thể tin tưởng để thực thi các điều khoản của thỏa thuận.
Tehran chính thức cố gắng duy trì vị thế của bên bị bất ngờ. Các quan chức cấp cao phủ nhận có thỏa thuận cuối cùng và nói rằng các cuộc đàm phán vẫn đang ở giai đoạn sơ bộ. Vấn đề còn bỏ ngỏ: liệu đây có phải là vị thế thực sự của Iran hay chỉ là một chiến thuật nhằm củng cố vị thế đàm phán của chính họ?
Thời điểm đàm phán: điểm nhấn tại Hội nghị Thổ Nhĩ Kỳ ở Istanbul
Dòng thời gian của thỏa thuận ngắn gọn và rõ ràng. Cuộc họp tiếp theo tại Hội nghị Istanbul vào thứ Sáu này có thể trở thành bước ngoặt. Nếu hai bên đạt được thỏa thuận, thế giới sẽ chứng kiến sự giảm căng thẳng lớn nhất trong thập kỷ qua. Hậu quả địa chính trị sẽ rất lớn: an ninh khu vực, dòng chảy năng lượng, vị thế của các đối tác châu Âu — tất cả sẽ được đánh giá lại.
Nếu đàm phán thất bại, hậu quả có thể ngược lại. Không có thỏa thuận sẽ duy trì trạng thái căng thẳng hiện tại và có thể dẫn đến xung đột quân sự quy mô lớn. Trong kịch bản này, chính sự hiện diện trong thời điểm căng thẳng nhất sẽ thúc đẩy hai bên hành động.
Chính vì vậy, câu hỏi “thỏa thuận hay không?” vẫn là một trong những vấn đề quan trọng nhất trong địa chính trị thế giới vào tháng 2 năm 2026. Phản hồi sẽ sớm được đưa ra.